Trang chủ > Chia sẻ của bệnh nhân > Tôi đã phục hồi thoái hóa khớp gối như thế nào?

Tôi đã phục hồi thoái hóa khớp gối như thế nào?

Tôi đã phục hồi thoái hóa khớp gối như thế nào?
5 (100%) 1 vote

Tôi tên Hùng 28 tuổi, độc thân, vui vẻ, biết kiếm tiền mỗi tội hơi thừa cân một chút, mà phải là thừa hơi nhiều cân. Cân nặng của tôi hiện tại là 65kg – 1m70, nhưng cách đây 2 năm cân nặng của tôi là 105 kg, nhìn đô con và mũm mĩm. Trước đây tôi chưa bao giờ nghĩ mình phải giảm cân, hay nói cách khác tôi không thể giảm cân do cả nhà tôi có gen béo, tôi béo từ nhỏ, nên cứ lạc quan vui vẻ sống. Cách đây 2 năm, bệnh tật khiến tôi phải suy nghĩ lại một cách thật nghiêm túc vấn đề cân nặng của mình và cũng là động lực to lớn để tôi có thể giảm cân như hiện tại.

Nếu ai đã từng bị thoái hóa khớp gối chắc chắn sẽ hiểu tôi đã phải chịu đau đớn và khó chịu như thế nào trong những tháng ngày bệnh tật. Tôi kinh doanh online tại nhà mặt hàng quần áo nam, đi lại vận động không nhiều, chơi thể thao cũng ít, nói chung một ngày tôi không đi bộ quá nghìn bước bao giờ thì làm sao lại bị thoái hóa khớp gối chứ?

Tham khảo:

phục hồi thoái hóa khớp gối như thế nào

Từ một người mắc bệnh thoái hóa khớp gối đến nay a hùng đã khỏe mạnh

Nguyên nhân thoái hóa khớp gối của tôi: Thật như đùa.

Qua tết nguyên đán 2015 tôi có đi lễ đầu năm tại Yên Tử, những chính buổi đi lễ ấy tôi có hiện tượng đau đầu gối vô cùng. Các bậc cầu thang ở nhà khiến tôi mỗi lần nhấc chân khá đau và nhức. Chỉ nghĩ do đi bộ nhiều nên đau chân nên tôi cũng bỏ qua không khám xét gì hết. Quên béng chuyện chân cẳng tôi lại lao vào làm việc như bình thường với cái đầu gối thỉnh thoảng đau nhức.

Chuyện sẽ chẳng có gì đặc biệt khi đợt rét cuối cùng năm 2015 kéo đến vào khoảng rằm tháng riêng, sáng đó khi ngủ dậy gối tôi có hiện tượng đau nhiều, hơi sưng và hơi tê khiến việc di chuyển đi lại khó khăn hơn tối hôm trước rất nhiều. Tôi nghỉ làm và đi khám tại phòng khám tư của bà chị họ. Tại đây, sau khi làm một số các xét nghiệm tôi được chuẩn đoán mắc bệnh thoái hóa khớp gối. Thật nực cười, khi đó tôi 26 tuổi thì thoái hóa thế nào được, tôi nghe thấy hơi vô lý nhưng kệ vì phòng khám của chị mình cũng không muốn lằng nhằng, bác sỹ có kê thuốc và dặn dò tôi nên để gối được nghỉ ngơi, hạn chế vận động nhiều ….

Tôi về nhà uống thuốc kê tại phòng khám và khoảng 10 ngày sau các triệu chứng đau dường như hoàn toàn biến mất. Tôi đi lại đơn giản hơn, nhẹ nhàng hơn và đặc biệt không còn đau đớn gì nữa. Mọi thứ đến thật bất ngờ, tôi không nghĩ mình đã mắc căn bệnh thoái hóa khớp gối, chưa bao giờ phải chịu đau hay gì cả…. Nhưng tôi lầm, chỉ hơn 1 tháng sau tôi lại tiếp tục đau, và còn đau nhiều hơn trước rất nhiều. Lúc này, các cơn đau từ gối lan xuống chân, cẳng chân, tôi không thể bước lên cầu thang, tối không thể ngủ ngon. Các cơn đau kinh hoàng nhất là khi ngủ dậy, gối dường như bị cứng lại, chân tê không nhấc nổi, phải chờ đợi khoảng nửa tiếng mới có thể đi lại.

Sau hai ngày đau đớn mẹ tôi đưa tôi qua Bạch Mai khám lại cho yên tâm, tại đây các bác sỹ sau khi làm một loạt các xét nghiệm có đưa ra kết luận giống khi khám tại phòng khám. Tôi bị thoái hóa khớp gối, 26 tuổi bị thoái hóa khớp thật không thể tin nổi, tôi vẫn không nghĩ mình bị các bệnh người già này( tôi nghĩ vậy). Sau một hồi bác sỹ có giải thích: Bệnh này thường gặp ở người trung niên, cao tuổi, những người làm việc nặng, những người thừa cân béo phì gây sức ép quá lớn lên khớp gối. Vậy là tôi thuộc vào cái nhóm đó các bạn ạ, tôi béo quá, tôi thừa nhiều mỡ nên gối nó làm việc quá sức, và thoái hóa sớm.

Bệnh viện kê cho tôi thuốc và khuyên nên đi vật lý trị liệu, đặc biệt phải giảm cân thì mới có thể khỏi được bệnh. Bệnh hiện tại còn đang ở giai đoạn cấp tính, nếu để bệnh thoái hóa khớp gối chuyển sang mãn tính sẽ rất nguy hiểm. Tôi nghe vậy nên vô cùng lo lắng cho sức khỏe của bản thân mình.

Hành trình chữa bệnh: Cố quá thành quá cố

Cũng lo cho sức khỏe nên tôi nghiêm túc uống thuốc đầy đủ, đau cũng giảm khá nhanh; không chỉ vậy cứ hàng chiều sau khi làm xong việc mẹ tôi lại đưa tôi đi châm cứu tại nhà thuốc Đông y bên Thanh Nhàn. Khoảng 1 tháng bệnh của tôi giảm đáng kể, tôi có thể đi lại bình thường, gối không còn sưng tấy như trước, ngủ ngon hơn, đi lại nhẹ nhàng nhưng chỉ có cân nặng thì vẫn thế không thuyên giảm đi chút ít nào. Vì tôi cũng tính, khi nào bệnh giảm thì mới có thể tập luyện thể thao, chứ gối mà đau vậy tập thì có mà đau thêm.

Các triệu chứng đau giảm, tôi bắt đầu tập thể dục, tôi không thể chạy, di chuyển không linh hoạt như người khác nên chọn đi bộ làm giải pháp tối ưu. Buổi đầu tiên tôi cố gắng đi bộ 3 km nhưng thật sự là rất mệt, như là tra tấn và cực hình của tôi. Tôi đi bộ liên tục một tuần, luôn cố gắng đi thật nhanh và sau khoảng thời gian đó gối tôi đau dữ dội, sưng tấy. Tôi hoang mang vô cùng. Tái khám và nghe bác sỹ mắng té tát. Thì ra, khi còn các triệu chứng đau thì người bệnh không nên tập các bài thể dục gây sức ép lên gối, có tập đi bộ thì chỉ đi một khoảng thời gian rất ngắn, nên khởi động trước khi tập …

Lần này, sưng đau quá nên tôi phải tiến hành tiêm thuốc trực tiếp vào khu vực gối. Khoảng nửa tháng sau nhờ uống thuốc và tiếp tục đi châm cứu nên tôi lại khỏe như thường. Cuộc đời lại đẹp tươi như chưa từng có gì là bệnh tật đau đớn.

Tuy nhiên, nếu ai đã từng mắc bệnh xương khớp sẽ hiểu khi thời tiết thay đổi thường kéo theo các cơn đau nhức khó chịu, và tôi cũng không ngoại lệ. Sự thay đổi thời tiết làm cho đầu gối nhức nhối, lại mất ngủ, chân không vững, không thể tập chung vào công việc… Các loại thuốc giảm đau chỉ có thể mang đến cảm giác dễ chịu tức thì còn về lâu dài thì không thể. Có đôi lúc tôi nghĩ mình sẽ phải đau đớn như vậy suốt đời mà chán, rất chán vì tôi còn quá trẻ.

Thuốc Đông y, từ ghét và sợ hãi chuyển sang tin tưởng, thích thú.

Thấy con trai bị đau nhức thường xuyên như vậy, mẹ tôi cũng tìm nhiều cách có lúc bà đắp cả muối lên đầu gối lên chân tôi nhưng không có tác dụng là mấy. Rồi bà kiếm các loại lá, thuốc bắc thuốc Nam đen ngòm bắt tôi uống. Tôi vốn dĩ rất sợ những loại thuốc có mùi lạ nay phải uống mấy thứ đó suốt ngày thì đâm ra ghê, thật sự tôi lớn nhưng rất sợ uống thuốc sắc vì nó không những đắng mà mùi vị còn rất đáng sợ. Mẹ tôi thì sắc hết thuốc này đến thuốc kia bắt tôi mang ra cửa hàng uống nhưng đa số tôi đều cho cây uống, nên mãi không khỏi mẹ tôi cũng đành buông xuôi mà thương cho thằng con trai là tôi.

Bệnh tật khiến tôi cũng hạn chế các cuộc vui với bạn bè, ở nhà tuy tù túng và nhiều khi cũng chán thật nhưng tôi không muốn bạn bè cười cái chân tập tễnh của mình. Đau đớn khi thời tiết thay đổi được kìm hãm bằng những viên thuốc giảm đau cấp tốc tuy không tốt cho sức khỏe thật nhưng hiệu quả vô cùng nhanh chóng.

Cho đến hôm nay, tôi vẫn luôn thầm cảm ơn thằng bạn chí cốt từ ngày “cởi chuồng” của mình khi nó đã giúp tôi có thể vượt qua bệnh thoái hóa khớp gối. Lâu ngày không gặp tôi nên bạn hiền qua chơid, nó thấy tôi nên nói một câu mà đến bây giờ tôi vẫn không quên “mày lại giống ông già tao bị thoái hóa khớp gối à?”. Tôi cũng ừ cho quá chuyện mà quên mất chi tiết là bố nó cũng vậy nên chả quan tâm gì. Lúc nó về chào “thôi cố mà uống thuốc cho nhanh khỏi, ông già tao mấy năm nay đi lại ngon lắm rồi, chiều nào cũng đạp xe quanh hồ Tây đấy”. Nghe vậy thì mới hỏi xem bố nó uống thuốc gì, nó bảo không nhớ tối về hỏi bố rồi nhắn tin cho.

Tối hôm đó, nó gọi cho tôi rồi bảo: “Bố tao mua Thái Y Phục Cốt Vương, do chị tao làm bác sỹ tại Trung tâm Nam dược mách, mày có mua uống thì tao bảo chị tao lấy cho”. Thì nghe thế ai chẳng muốn mua luôn, tôi nhờ bạn mua thuốc mà trong lòng phấn khởi như vừa bán được cả lô hàng.

Thái Y Phục Cốt Vương là một loại thuốc Đông y vì người ta nói thành phần của nó là các loại thảo dược, nhưng tôi không thấy vậy tí nào, thuốc này rất dễ uống, lại mang đi làm tiện lợi không như thuốc mẹ sắc nên tôi không cho cây uống như trước. Kiên trì sử dụng khoảng 1 tháng thì tôi thấy các cơn đau tại vị trí đầu gối gần như biến mất. Sử dụng hết bộ sản phẩm thì không còn bất cứ hiện tượng đau nhức nào cả.

Bệnh hết tôi có đi bơi để trọng lượng cơ thể không dồn vào đầu gối như đi bộ, không chỉ vậy, tôi có đăng kí tập gym gần nhà và thuê một huấn luyện viên riêng. Tuy có tốn kém nhưng như vậy sẽ tốt cho sức khỏe của mình hơn, an toàn hơn. Sau hai năm kiên trì tập luyện tôi đã có một cơ thể đẹp mà có lẽ trong giác mơ tôi cũng chưa bao giờ dám mơ, cái tên Hùng béo cũng không còn nữa. Bạn bè tôi, gia đình và cả người yêu ai cũng phải bất ngờ trước quyết tâm và nghị lực trong suốt một thời gian dài ấy.
Bệnh tật, khó khăn, cân nặng… tất cả đều có thể giải quyết được bằng sự cố gắng, nỗ lực và kiên trì. Bệnh thoái hóa khớp gối rất nguy hiểm và Thái Y Phục Cốt Vương rất tốt, nhưng nếu không có sự kiên trì thì chắc chắn không bao giờ tôi có thể khỏi bệnh và được như ngày hôm nay.

Theo tạp chí đông y

Bài viết liên quan


Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website đang trong quá trình chạy thử nghiệm
DMCA.com Protection Status